Showing posts with label linh tinh. Show all posts
Showing posts with label linh tinh. Show all posts

Sáng nay có bạn pm cho mình, bảo rằng bạn luôn bị điểm kém trong môn writing nhưng không biết phải khắc phục từ đâu để nâng cao điểm số. Nhân đây mình chia sẻ lại một số ý đã trả lời với bạn để những bạn nào cần tham khảo nhé.

Muốn biết nguyên nhân bị điểm thấp, hay làm thế nào để đạt điểm cao, cần lưu ý và khắc phục ở những điểm trừ. Sau đây là những điểm trừ có thể gặp trong môn viết, từ cơ bản nhất đến nâng cao nhất. Các lỗi càng cơ bản càng bị trừ nhiều điểm nhé.

Cơ bản nhất chính là lỗi chính tả và ngữ pháp. Không giống môn nói hay nghe có thể “thông cảm” một số lỗi ngữ pháp hoặc phát âm, môn viết cực kỳ quan trọng chính tả và ngữ pháp. Muốn nâng cao chỉ số này thì chỉ có cách là học nhiều, tập viết nhiều mà thôi. Nên chú ý viết câu càng đơn giản càng tốt để tránh sai ngữ pháp, chưa quen thì cứ viết câu đơn (chủ ngữ, động từ, tân ngữ) là được rồi. Chú ý dùng thì cho hợp trình tự thời gian nữa là ổn (chủ yếu là hiện tại đơn, tiếp diễn, hoàn thành, quá khứ đơn, tương lai đơn, đôi khi quá khứ hoàn thành thôi). Lỗi này với những giáo viên nghiêm khắc có thể trừ 0,5-1đ/lỗi.

Qua được lỗi chính tả và ngữ pháp chính là lỗi về ngữ nghĩa. Có nghĩa là cách diễn đạt không theo văn phong tiếng Anh. Trường hợp này xảy ra là do người viết nghĩ theo tiếng Việt rồi dịch ra. Nên biết vốn từ tiếng Việt của ta chênh lệch rất lớn với tiếng Anh, nếu dịch ra thì chắc chắn ta sẽ không đủ từ vựng (nên phải tra từ điển, rồi dẫn đến viết một bài văn kiểu google translation). Muốn biết ví dụ buồn cười về nghĩ tiếng Việt, viết tiếng Anh bạn cứ chép một bài văn lên google translate là rõ. Nhiều bạn viết như vậy luôn đó. Muốn không mắc lỗi này thì nên tập suy nghĩ bằng tiếng Anh, dùng vốn từ của riêng mình để diễn đạt điều muốn nói. (ví dụ như bạn không biết chữ “resize” có thể dùng “edit something size”)

Sai cấu trúc. Một paragraph cần gì, một essay là như thế nào... những yêu cầu cơ bản nằm trong kiến thức nền khi viết hay nói đơn giản là công thức của bài văn mà bạn được yêu cầu viết chính là lỗi tiếp theo cần khắc phục. Dù bạn viết văn hoa cỡ nào mà paragraph không có topic sentence (hoặc topic sentence không chuẩn) cũng bị trừ điểm nặng. Một essay cũng vậy, các đoạn phải bổ sung, hỗ trợ hoặc tương phản nhau, phải kết dính với nhau thành một khối và mở đầu bằng opening paragraph, kết thúc bằng concluding, phải có thesis statement đạt yêu cầu. Nên nghiên cứu kỹ phần lý thuyết được học về vấn đề này.

Viết lạc đề và không trôi chảy. Vấn đề tưởng như dễ ăn này lại khiến nhiều bạn bị trừ điểm do không hiểu rõ đề bài, hoặc do chọn ý sai dẫn đến lan man, không bám sát nội dung cần nói. Chú ý tập trung vào từng paragraph, viết ngắn gọn và bám theo topic sentences của các paragraphs. Nên dùng các từ chuyển tiếp câu, đoạn (firstly, secondly, however, on the other hand....) để dẫn dắt người đọc cũng như chính mình.

Dùng các biện pháp nghệ thuật hoặc điểm ngữ pháp được dạy. Cái này áp dụng cho các bạn học sinh, sinh viên dùng để “qua môn” nhé. Lưu ý làm sao chèn vào những gì được học trước đó (các thì, cách so sánh, cấu trúc...) vào bài viết thì sẽ được điểm cao hơn.

Có quan điểm cá nhân. Tùy vào chủ đề mà thêm vào cảm nhận cá nhân nhiều hoặc ít. Dùng thêm những hình ảnh bóng bẩy, các thành ngữ... sẽ là những điểm cộng.

Khắc phục đươc 6 điểm nêu trên điểm viết của bạn sẽ cải thiện vô cùng đáng kể, trên 6 điểm là chắc, hehe. Cứ làm từ thấp đến cao nhé, có nền tảng mới xây lên được. Ngoài ra thì nên đọc các bài viết mẫu để làm quen cách hành văn tiếng Anh, học hỏi cách triển khai và phân tích, học từ vựng... Kiến thức nền (background knowledge) cũng rất quan trọng nhưng là phần phụ thêm thôi, bạn đọc nhiều thì chủ đề nào cũng viết được. Và phải viết nhiều thì mới quen được. Khi quen rồi thì mọi thứ chỉ như công thức giải toán vậy, áp dụng vào là giải được bài thôi.

Chúc bạn đạt điểm cao với môn Writing nhé.

NGUYỄN HUỲNH NHẤT BẢO


Bạn bè tôi, nhiều người có kiến thức rộng, hiểu biết uyên tâm và tầm nhìn cao xa luôn chủ trương không khuyên bảo, chỉ dạy gì ai cả. Nhiều người đồng ý rằng: những người đi xin lời khuyên chỉ muốn tìm một người nghe, và cao hơn là một người cùng quan điểm để ủng hộ ý muốn còn đang lưỡng lự bên trong họ, đơn giản là tìm một đồng minh. Những điều đúng đắn hay giải pháp là thứ họ không cần và sẽ không bao giờ làm theo lời khuyên của bạn, nếu không phải đồng minh. Tóm lại: nghe tâm sự và cho lời khuyên là chuyện hoàn toàn phí thời gian và công sức.

Tôi cũng đồng ý với ý kiến đó. Tuy nhiên tôi vẫn luôn lắng nghe và chia sẻ với những người tìm đến mình. Vì biết đâu mình có thể giúp họ một chút ít nào đó, trong một giai đoạn ngắn ngủi cũng hay rồi. Còn sau đó họ quyết định thế nào thì cũng không cần nghĩ nhiều. Hơn nữa qua những câu chuyện và câu hỏi, chính tôi cũng thấy được nhiều hơn, hiểu được thế giới và chính mình hơn.

Mới đây có một người bạn thân, sau khi kể một câu chuyện dài, cùng nhiều câu hỏi và nhiều lời khuyên, gợi ý từ tôi, bạn tóm lại một câu: "Thôi được rồi, mình tự lo chuyện của mình vậy. Dù gì thì chính bạn cũng có những khó khăn chưa giải quyết được kia mà!"

Câu đó cũng làm tôi choáng váng một hồi, hehe. Đó là một người bạn thân, không phải người xa lạ. Câu đó như rũ bỏ tất cả những tâm huyết và chia sẻ, những kiên nhẫn trong lắng nghe của tôi. Và tôi không nói gì thêm nữa.

Tôi không nói cho bạn biết rằng đừng nhìn một người đang bị giam cầm mà nghĩ anh ta không có chìa khóa để giải thoát cho bạn, vì vấn đề của hai người là khác nhau. Thậm chí anh ta cũng có chìa khóa cho vấn đề của chính bản thân, nhưng anh chưa muốn mở khóa. Việc đúng sai của vấn đề không phụ thuộc vào bản thân người nói ra vấn đề đó. Câu nói "không tự giải quyết được vấn đề của mình thì đừng bàn vấn đề của người khác" hoàn toàn là ngụy biện và vô tri.

Vì sao người ta nói ra đạo lí cho bạn, rồi còn phải dùng chính cuộc đời của họ để chứng minh, làm gương cho bạn? Không có đâu.

Và cũng chính vì tâm lí "thấy mới tin" mà rất nhiều người bị dắt mũi, bị lừa. Khi người khác cố gắng chứng minh, thuyết phục bạn tin tưởng điều họ nói, tất phải có mục đích đàng sau. Những trào lưu, tin tức thật giả "theo nghiên cứu, theo chuyên gia, theo các nguồn tin đáng tin cậy"... tràn lan trên mạng ngày nay chính là như vậy.

Còn về một số người không thích nói, cũng chẳng thích nghe, chỉ thích dè bỉu kiểu "Những đứa hay nói đạo lí sống như L". Tôi thật không biết họ có sống như L không, trước mắt là thấy nói như L rồi :V :))

Hết, hehe.

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo


Mười mấy năm trước, cái thời internet được câu từ dây điện thoại, mười mấy ngàn 1 tiếng, chưa có google và youtube, thì phương tiện thông tin tôi tiếp cận chính là mấy tờ báo MT, HHT do mấy đứa em mua mỗi tuần.

Khi đó tôi thích đọc nhất là lời mở đầu do anh Đoàn Công Lê Huy viết, cùng với mục truyện ngắn, truyện cười, còn lại chỉ lướt qua. Đặc biệt là mấy mục như xu hướng giới trẻ hay cung tên gì đó hoàn toàn không đọc.

Dù vậy, cứ vài tuần tôi lại phải nhíu mày khi thấy họ giới thiệu một "trào lưu" mới của một nhóm giới trẻ ở vài góc nào đó của các thành phố lớn dưới dạng thông điệp "cảnh báo". Họ bảo rằng đó là những thứ nguy hại cần tránh xa và đề phòng các thứ, nhưng phương cách đề phòng thì chỉ nói qua loa, còn bản thân các trào lưu hay làm thế nào để tìm thấy chúng thì viết rất rõ ràng, dễ hiểu.

Rồi đến khi internet phổ biến, các hình thức báo mạng, trang mạng, diễn đàn ra đời và cạnh tranh kịch liệt, tất cả vì view và share, thì các hình thức "cảnh báo" này lại càng trở nên trơ trẽn hơn bao giờ hết, và cũng được share nhiều hơn bao giờ hết.

Một tôn giáo từ trong xó nào đó được mang ra để cùng nhau đùa cợt, cảnh báo hay quảng cáo? Trong số bạn bè tôi, có ai từng tiếp xúc qua chưa? Hôm nay truyền thông lại cảnh báo một trào lưu nguy hiểm khác.. và người ta cũng cứ thế share đi.

Bất kỳ một hiện tượng nào thu hút sự chú ý của dư luận, khiến "cộng đồng mạng" "phát sốt" thì đều dễ dàng trở thành tâm điểm của truyền thông, thậm chí lên sóng truyền hình quốc gia. Và để làm được điều đó, chỉ cần đủ nhảm nhí là được.

Có lẽ những điều cảnh báo đó cũng thật nguy hại, có lẽ đã có vài người, vài chục hay hàng trăm người bị hại, nhưng "thông điệp cảnh báo" đó phát đến hàng chục triệu người khác lại sinh ra thêm vài ngàn người tham gia, người có khả năng trở thành kẻ "thủ ác" kế tiếp thì sao(?)

Cảnh báo hay quảng cáo, giới hạn này thật ra rất rất mong manh. Tôi không dám khẳng định, không chỉ trích đối tượng cụ thể nào. Điều tôi khẳng định chính là chuyện câu view luôn là ưu tiên hàng đầu của truyền thông. Những người phát đi thông tin và thông điệp họ luôn biết rõ chúng lợi hại ra sao, ít ra là rõ hơn người nhận, nhiều lúc cũng chán ghét chính điều mình làm, nhưng tất cả cũng chỉ vì view, mình không làm thằng khác cũng làm. Cứ có một cái gì đó giật gân một chút, là bao nhiêu người đua nhau share, đua nhau chế biến xào nấu đủ kiểu để phục vụ các "thượng đế"... Và nếu bạn nghĩ rằng thông tin là vô hại, thì bạn đã bị hại rồi.

Nhìn các trào lưu đang được tạo ra và lan truyền vô tội vạ, thấy được những thứ ẩn đàng sau nó, tôi cảm thấy mình vô lực và nhỏ bé. Tôi chẳng thể làm gì để thay đổi, chỉ có thể tự nhắc mình mỗi khi muốn nói về một điều xấu nào đó, rằng: Mình đang cảnh báo hay đang quảng cáo?

Dù sao đi nữa cũng mong thế giới bình an, chừng nào hay chừng ấy.

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo


Nếu bạn có lòng tham (dù ít dù nhiều), bạn không có kiến thức kha khá về tin học và đặc biệt hơn hết là bạn có tư tưởng “được chăng hay chớ, chẳng hại gì ai” thì thế nào bạn cũng từng là một con cừu trong tay kẻ khác. Tất nhiên không phải ai cũng vậy, nhiều người trong các bạn sẽ cười khẩy với những gì tôi kể dưới đây và tự hào mình chả bao giờ “dính chưởng”, nhưng hẳn ai ai trong chúng ta cũng từng là “nạn nhân” của những con cừu: có thể thấy khó chịu, có thể bị spam, có thể bị “cừu hóa” bởi những con cừu trước đó hoặc là như tôi đang viết bài này vì buồn cười đây. 

Trong bài này tôi sẽ nêu ra một số tình huống chăn cừu tôi quan sát thấy trên Facebook (trên Email và SMS điện thoại cũng có nhiều, mà thôi không nói ở đây), đồng thời cũng nói lên vài cách suy nghĩ và hành động của bản thân tôi dành cho các trường hợp đó, bạn nào đọc thấy đồng ý thì gật đầu, không đồng ý thì lắc đầu bỏ qua, tôi không công kích cá nhân nào cũng không muốn dạy đời ai trong đây nên các bạn đừng đánh giá thái độ hay con người tôi nhé. 

1. Ai quan tâm đến bạn/ Vẽ Chibi/ Tăng Like, tăng Sub…. 

Dạng này là cùi bắp nhất, thô sơ nhất, thô thiển nhất. Ban đầu thì bắt người dùng nhập một đoạn code mà họ chả hiểu gì vào trình duyệt để biết “ai quan tâm đến bạn” hoặc để được“Vẽ Chibi miễn phí và nhanh chóng”… Sau tiến hóa hơn một chút thì chỉ cần click vào link là được, sau siêng năng hơn chút thì viết thành những cái ứng dụng rác tung lên Facebook, “cừu” chỉ cần vài cái click là xong. Rất nhiều sai lầm là do đôi tay hành động trước cái đầu, nhiều người cứ làm theo mà không biết mình đang làm gì. Ban đầu tôi tức cười mấy đứa “chăn cừu” ngớ ngẩn và lạc hậu này, nhưng nghĩ lại thấy xót cho “đàn cừu” kia nhiều hơn – vậy mà cũng bị “cừu hóa” là sao?! 

2. Tập đoàn “có ông chú làm Viettel” 

Cái này thì ngớ ngẩn hết chỗ nói, chỉ có 3 chữ dành tặng cho trường hợp bị “cừu hóa” ở đây: tham thì chết. 

3. Nhân đạo không tốn gạo 

Chỗ này xin nói qua Phật giáo một chút: làm phúc không phải dễ đâu, bố thí cũng cần phải có tâm và phải hiểu nhân quả mới được, không phải cứ cho, cứ giúp người là có phúc đâu. Nhiều trường hợp tôi thấy giống như cho tên cướp mượn cây dao đi giết người – phúc phải nói luôn! Không dễ dàng là thế, nhưng nhiều người nghĩ chỉ cần like và share là giúp người rồi! 

Hồi đó thì mấy cái trò “like để em hết bệnh”, “Mỗi share là một lời chúc bình an” thậm chí tới mức Like page để cầu cho ai đó sống lại…. chuyện thật như đùa, mấy chục ngàn like. Sau này bọn chăn cừu lại tiến hóa (tôi nghĩ trước đó bọn nó đã khôn rồi, nhưng thấy cứ ngu ngu mà cũng cừu hóa được cả chục ngàn con thì để dành trí não lại dùng dần), bắt đầu chuyển qua các hình thức như kêu gọi giúp đỡ người già, người bị lạc, bị bệnh… Có nhiều thông tin được đăng cả năm trước sau này lấy đăng lại cũng mấy chục ngàn lượt share. Thậm chí có nhiều hình ảnh kêu gọi cứu giúp người già mà tôi thấy rõ ràng là tận bên Trung Quốc! Nhưng mà: 

“Đàn cừu vẫn như thế,
Vẫn cứ like rồi share,
Được gì? Hỏng biết nữa
Nhưng chẳng hại gì ai!” 

4. Căm phẫn và bức xúc – Ừ, bứt đi rồi xúc 

Thể loại này lập mấy cái Facebook giả, đưa hình hot girl lên hút friends vô xong rồi đưa ra mấy cái phát ngôn gây sốc kiểu như chửi cha mắng mẹ, công kích vùng miền, giới tính… thế là ầm ầm lượt share, follow, friends. Đứa nào đầu tư hơn một chút thì có cả hình ảnh minh họa (vâng, lại có hình bên TQ nhập qua, chắc bên đó cũng chơi trò này rồi, VN học theo). Mình chỉ chửi người khi mình biết người đó nghe mình chửi, và cũng ít khi nào chửi để thỏa mãn bản thân, đặc biệt là khi mình ghét cái gì mình không bao giờ share nó lên Facebook, vì làm vậy chỉ là quảng cáo cho nó thôi. Càng share nó càng khoái, còn nói gì nó đâu có quan tâm. Khi nhìn thấy mấy thể loại này được “cộng đồng mạng” thi nhau chửi, mình tức nó thì ít mà thương đàn cừu kia thì nhiều. 

5. Hốt boi èn hốt gơ 

Đây là thể loại chăn cừu đẳng cấp cao và chuyên nghiệp, rất có tinh thần hi sinh vì nghề nghiệp, đã trải qua quá trình huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc và đã luyện xong “kim cương bất hoại” với da mặt của mình. Mấy anh chị này cũng đẹp xinh, tài giỏi, nhưng cũng đi con đường thu hút like, share, view bằng cách làm những hành động cho “chúng chửi chơi”. Hình thức này là phiên bản phát triển của mấy scandal của các ngôi sao, lâu lâu làm một cái để thu hút dư luận, các anh chị hốt boi hốt gơ chưa ai biết đến cho nên phải gây scandal thường xuyên và liên tục. Ban đầu mình định điểm qua một vài nhân vật tiêu biểu cho trường phái này, mà nghĩ lại thì thôi không nói nữa, chắc nhiều bạn biết rồi, bạn nào chưa biết thì khỏi cần biết đi ha. Ở đây mình chỉ thấy một điều là cho dù mấy anh chị này có như thế nào đi nữa thì họ vẫn “cao” hơn những người đang chửi mắng (nhưng lại liên tục share) họ một vài cái đầu. Việc bị “dắt mũi” bởi những người mình “ghét cay ghét đắng” không biết có vui không?! 

6. Cao thủ, cao thủ! 

Hôm trước có đứa em hỏi mình “Anh Bảo có làm page hông anh? Làm đi bảo đảm nhiều like hơn page của ông ABC”. Mình định hỏi là “Nhiều like để chi em?” nhưng nghĩ lại nó cũng có ý tốt nên mới nói “Anh có làm cái page, mấy năm rồi mà có vài like thôi hà,hehe.” Nó vào xem qua xong rồi nói “Anh phải chế ảnh và quảng cáo lên thì like nhiều thôi.” 

Đây là trường hợp page của các vị “cao thủ FB”. Dùng nhiều danh nghĩa khác nhau, mỗi vị có từng cái hay riêng, cũng có người bị chửi không ít nhưng đàn cừu vẫn cứ gọi là đông như quân Mông quanh các page đó. Vì sao? Vì ngoài những lúc chen vô mấy cái nhảm nhí xàm xí thì phần lớn là những thứ “vui vui” “hay hay” “ngộ ngộ” “hợp tâm trạng” để share về FB khoe với bạn bè. Những người này luôn luôn bọc đường bên ngoài viên thuốc, nhưng bên trong không phải thuốc trị bệnh mà là thuốc độc mãn tính, ngấm lâu, chết lúc nào không hay! Cao thủ này ở Việt Nam mình cũng thấy qua vài người, mà thôi, cũng không muốn nhắc. 

Quan điểm của mình trong tình huống này là: không share những thứ dù là rất hay ho trên những nơi chứa nhiều rác rến, lợi bất cập hại! 

7. Truyền thông chính thống cũng chăn cừu. 

Mấy người này lợi hại hơn hết, được đào tạo bài bản và được cấp phép hẳn hoi. Mình không nói nhiều trong trường hợp này vì rất khó tránh, trừ khi các bạn đều giống mình – không xem tivi và báo chí. Chỉ là trong tháng vừa qua mình thấy có vụ này buồn cười phải nói luôn: có một anh ca sĩ bị “tố” là đạo nhạc, thế rồi chuyển dần dần lan truyền và biến chuyển thế nào không biết, thành lập ban bệ để xét xử này kia mãi không xong. Anh ta thì vẫn đi hát, vẫn tiếp tục “sáng tác”. Quan trọng nhất là những thông tin về vụ việc của anh ta liên tục được đưa tin cập nhật trên kênh truyền hình “siêu hot” vào “giờ vàng”. Nếu phải trả tiền quảng cáo, mình nghĩ đây là con số không hề nhỏ và không phải ai cũng có thể mua. 

Bạn thấy sao? Đời đúng hài, nhỉ?! 

Nếu bạn chọn làm một con cừu, đừng tức giận khi bị xén lông ;)

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Thành công là khái niệm xuất hiện nhiều nhất trong đầu những người trẻ, dù họ có tin hay không, có muốn thành công hay không thì đó vẫn là từ khóa họ được nghe nhiều nhất. Adam Khoo từng nói: “Vấn đề không phải là bạn có muốn thành công hay không mà là bạn có sẵn sàng làm tất cả để thành công hay không.” Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ cùng các bạn một vài nhân tố cần thiết cho thành công.


Thành công là gì?

Điều này tùy vào khả năng và tầm nhìn của từng cá nhân. Với một người bình thường, sở hữu tài sản một triệu Mỹ kim đã là thành công rực rỡ, nhưng với Bill Gates hay Warren Buffett thì đó lại gần như táng gia bại sản. Có lần, một người anh đã nói với tôi khái niệm này: “Người thành công là người có đủ thời gian và tiền bạc để làm điều mình muốn.”

Tôi thấy rằng nếu đó là khái niệm của người thành công thì đó cũng là khái niệm của một người hạnh phúc. Nhưng có vẻ như với người trẻ thì hạnh phúc là cái gì đó quá mơ hồ, quá “ảo”, không thực tế, họ cần thành công hơn. Sao cũng được, dù cho khái niệm thành công của bạn là gì thì những nhân tố dưới đây vẫn rất cần cho bạn. 

Bước 1: Bắt đầu từ đam mê

Tôi tin rằng không một người thành công nào lại không hạnh phúc với việc họ đang làm. Và muốn hạnh phúc với công việc thì 99% là đó phải là việc mà bạn thật sự đam mê. Trước khi lên đường, hãy xác định xem mình muốn đi đâu, hãy tìm kiếm đam mê thật sự của bạn. Tôi không thể chỉ cho bạn đi đâu tìm đam mê, hãy làm nhiều thứ, học hỏi nhiều và lưu tâm nhiều hơn nữa. Đặc điểm dễ nhận biết của đam mê chính là khi bạn làm việc cùng nó bạn sẽ không mệt mỏi, không chán nản, bạn sẽ có một nguồn năng lượng vô tận. Tuy nhiên cũng có những sai lầm và lưu ý cần thiết khác.

Về đam mê, tôi đã viết bài “Đam mê là gì? Làm sao để giữ lửa đam mê”

Bước 2: Nhận mọi trách nhiệm về mình!

Bỏ qua tất cả mọi lý do, may rủi, cơ hội, bất công… đến từ môi trường, xã hội, thiên nhiên hay người nào khác. Hãy tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình chính là bước tiếp theo của con đường dẫn tới thành công. Trong tất cả mọi vấn đề, hãy xác định vị trí và vai trò của bạn trong đó và làm tốt nhất trong khả năng hay vượt ngoài khả năng của bạn. Những yếu tố bên ngoài cũng có tác động và ảnh hưởng nhưng bạn chỉ kiểm soát được các yếu tố bên trong mình mà thôi. Nếu bạn đặt vấn đề của mình lên người khác hay yếu tố khác, vấn đề sẽ không bao giờ được giải quyết!

Đọc thêm bài “Hãy tự gánh mình lên để trưởng thành” 

Bước 3: Không ngừng học hỏi: Quy tắc 80-20 và “Eat that frog”

Nếu xem hai bước vừa nêu trên là nền tảng vững chắc thì bước này là ngôi nhà cho thành công của bạn. Có rất nhiều thứ phải học, tùy vào từng người, từng lĩnh vực. Ở đây tôi xin giới thiệu hai vấn đề có ảnh hưởng đến tất cả mọi ngành nghề cũng như đam mê.
  • Quy tắc 80-20: Đây là quy tắc do một nhà kinh tế học người Ý tên là Vilfredo Pareto lập ra dựa trên cơ sở các số liệu khảo sát về nhiều lĩnh vực. Quy tắc này nói rằng tầm quan trọng của 20% thiểu số chiếm 80% về mức độ quan trọng của vấn đề. Ví dụ như 20% dân số thế giới nắm giữ 80% tổng tài sản của thế giới; 20% nhân viên sale của một công ty bán được 80% tổng số hàng bán ra mỗi tháng của công ty đó. 

Điều đó cũng có nghĩa là nếu xem tất cả những việc bạn phải làm, dự định làm là 100% thì 20% trong tổng số công việc tạo ra 80% tổng hiệu quả. Hiệu quả ở đây không phải chỉ là thu nhập mà còn nhiều yếu tố khác như cơ hội phát triển, tăng tiến kỹ năng của bản thân hay lên lương, lên chức…

Áp dụng vào quá trình lập kế hoạch của bản thân, hãy dành thời gian và sức lực của bạn ưu tiên cho 20% công việc quan trọng nhất để thu được hiệu quả cao nhất.

  • Eat that frog: Đây là tên một quyển sách của tác giả Brian Tracy rất nổi tiếng. Nội dung của nó là chỉ cho bạn cách nào để thoát khỏi sự trì hoãn (procrastination) và làm việc hiệu quả hơn. Brian Tracy nói rằng: “Nếu công việc hàng ngày của bạn là phải ăn một con ếch sống, thì hãy chọn con to nhất, xấu xí nhất để ăn trước tiên”. 

Nếu bạn chỉ lo ăn những con nhỏ trước, thì mối lo lắng về con ếch to lớn và xấu xí kia sẽ ám ảnh và đè nặng bạn cả ngày, rồi bạn cũng chẳng còn sức lực để mà ăn nó nữa. Thế là trì hoãn. Giải quyết được mối lo lớn nhất trong ngày khiến bạn thêm thoải mái, có thêm năng lượng và tự tin để làm những việc tiếp theo. Thêm vào đó, nếu bạn không đủ sức hay thời gian để làm tiếp, thì công việc quan trọng nhất đã hoàn thành, những việc khác có bỏ lỡ cũng không tổn thất nhiều. Hãy tìm đọc “Eat that frog” (bản tiếng Việt là “Để hiệu quả trong công việc”) của Brian Tracy để biết thêm nhé.

Tóm lại bước ba: Hãy không ngừng học hỏi

Bước 4: Hành động!

Đến bước này, bạn gần như đã có đủ tất cả mọi hành trang cần thiết. Nhưng bạn sẽ không bao giờ đến đích nếu chẳng chịu bước đi! Hãy hành động, hành động mới là yếu tố quan trọng nhất của thành công, nó là thứ biến những công thức và lý thuyết, ước mơ và hi vọng của bạn thành hiện thực.

Hãy tập cho mình những thói quen tốt. Sở dĩ chúng ta trì hoãn, lười nhác, lo sợ… là do trong quá trình lớn lên ta mang theo nhiều thói quen xấu. Những thói quen xấu không thể bỏ đi một cách bình thường được, cách tốt nhất là thay thế nó bằng những thói quen tốt! Một thói quen tốt có thể được hình thành bằng việc lặp đi lặp lại thói quen đó trong vòng 30 ngày. Hãy kiên trì và tập thêm nhiều thói quen tốt. 

Lời kết

Vấn đề còn rất nhiều, nhiều lắm. Nhưng nếu bạn đã đi được bốn bước trên thì bạn đã biết con đường của mình, có những dự định và cách làm của riêng bạn, tôi không còn vai trò gì ở đây nữa. Bạn sẽ gặp nhiều thất bại, nhưng bạn sẽ không nản lòng nếu bạn có đủ đam mê, thất bại sẽ chỉ là những bài học.

“Nếu bạn thấy tôi nói điều gì đó đúng, không hẳn là do tôi giỏi đâu, có khi chỉ là do tôi đã thất bại quá nhiều lần.” – Nhất Bảo
Rớt đại học thì sao? Ừ thì là năm nay em không vào học được trường mà em đã chọn. Là em phải (hay được) trải qua tuổi 18 của mình mà không cần ai lên lịch cho em. Em có cả một năm dài phía trước nếu em muốn bước vào kỳ thi lần sau, còn nếu không, em có cả cuộc đời phía trước. Nên nhớ từ “có”, em nhé, vậy em sẽ làm gì với cuộc đời em?


Thông thường, nếu em tiếp tục ôn thi đại học, em sẽ làm thế này nè:

Em xuýt xoa tiếc nuối, dậm chân chửi trời, nhủ thầm hoặc hét to: “Chỉ tại mình xui!” “Thiếu chút nữa thôi” “Tại saooooo….??” Có thể em sẽ khóc, ở một chỗ nào đó sau khi nhận được “hung tin”, em tức tưởi, bàng hoàng dù cho sự thật là em còn kém 1 điểm hay 10 điểm mới đậu đi nữa. Không sao hết, mấy cái này là cảm xúc thôi, mà cảm xúc thì nó cũng qua nhanh lắm. Em còn cả năm lận mà, buồn vài ngày hay 1-2 tháng cũng không có vấn đề gì em ạ!

Cha mẹ em có thể an ủi, động viên năm sau thi tiếp, tìm chỗ học ôn hay là rầy la, chửi bới, sỉ vả… cũng tùy vào khả năng biểu đạt của họ mà thôi. Cho dù thái độ của họ ra sao thì cảm giác của em cũng rất tệ. Em thu mình lại, trốn trong phòng, trốn vào thế giới nào đó của riêng em và chỉ ló mặt ra khi… đói. Em nhạy cảm với mọi lời nói, hành động của những người xung quanh như thể là cả thế giới này xúm lại khinh bỉ em vì đã rớt đại học. Rồi em xù lông lên để phản ứng lại mọi người, em hằn học, cộc cằn, hay tệ hơn là chai lỳ, trầm uất…

Rồi cũng qua, khi mấy đứa thi đậu đi học hết, em cũng lấy lại tinh thần và đăng ký một lớp học ôn. Em đến lớp và học khá tốt vì họ chỉ dạy lại những gì em đã học thôi mà. Tuy là vậy nhưng em vẫn không tập trung hết tinh thần vào đó được, vậy là em vẫn đến lớp ôn như kiểu đang học lớp 12. Về nhà em cũng không làm bài mà em tìm đến những thứ “giải sầu” khác. Tại em buồn mà! Em đọc tiểu thuyết tình cảm, em chơi game online, em rủ rê bạn bè nhậu nhẹt… em làm bất cứ thứ gì để được chìm vào trong đó. Thậm chí có khi em còn thay đổi luôn đồng hồ sinh học của mình: thức cho đến sáng rồi ngủ đến trưa hay đến chiều, chiều dậy tắm rửa đi chơi, tối về online đến sáng tiếp…

Một năm “ôn thi đầy nhiệt huyết” của em cũng qua đi, em lại thi, và lại rớt…

Nếu không ôn thi tiếp, em sẽ…

Xét điểm vào một trường cao đẳng, trung cấp nào đó: Điều này có điểm tốt và điểm xấu. Điểm tốt chính là nó cũng là một con đường khác để học kiến thức, tìm việc làm. Sau khi học cao đẳng hay trung cấp em hoàn toàn có thể học thêm 1-2 năm để lấy bằng đại học. Điểm xấu chính là em sinh ra mặc cảm, tự ti với chính sự lựa chọn của em, em học lấy có lấy để, thế là em lại phí thêm mấy năm sinh viên trong các hoạt động “giết thời gian”, rồi ra trường không có việc làm. Hãy suy nghĩ cho kỹ và nếu đã chọn rồi thì hãy trân trọng sự lựa chọn của em.

Bắt đầu một ngành kinh doanh nào đó: Bán hàng online, mở quán cafe, quán ăn vặt, quán internet… cái này theo anh là chỉ thành công nếu em xem nó là đam mê và sự lựa chọn thứ nhất chứ không phải đợi rớt đại học mới ra làm. Và quan trọng hơn là bước chân ra làm một ngành nào đó vất vả hơn và phải học hỏi nhiều hơn những người học đại học rất nhiều lần. Nhiều sinh viên cứ thần tượng Bill Gates hay Steve Jobs bỏ học mà vẫn thành công trong khi không biết họ đã cố gắng như thế nào mới được như vậy.

Đi làm thuê: Đây là lựa chọn của một số em có hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Nếu vậy thì đành chịu rồi, nhưng em đừng bỏ giấc mơ đại học, đi làm thì đi nhưng cố sắp xếp thời gian để ôn năm sau thi tiếp. Xác định làm thuê mà không có bằng cấp như vậy thì cả đời rất khó chuyển mình. Quan trọng nhất chính là nó sẽ tạo thành lối mòn và em không còn cơ hội quay lại sau vài năm.

Điều anh muốn em biết và làm là:

Em chính là người chịu trách nhiệm cuối cùng với cuộc đời em cho nên em cần phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình. Em cần phải tỉnh táo và suy nghĩ cho thấu đáo. Rớt là chuyện đã rồi, đừng để nó ảnh hưởng nữa mà hãy tập trung tính toán thật tốt cho tương lai gần cũng như xa.

Rớt đại học năm đầu cũng không phải là chuyện gì quá to tát đâu em. Ở bên Tây có một xu hướng là học sinh cấp 3 sau khi tốt nghiệp họ sẽ nghỉ một năm (gọi là gap year) trước khi vào đại học. Trong một năm này họ sẽ dành thời gian cho bản thân: Đi du lịch, tập thể thao, làm thêm… để trải nghiệm và suy nghĩ nhiều hơn về cuộc sống, chín chắn hơn với lựa chọn của mình và tập trung hơn khi vào học đại học. Em có thể áp dụng điều này vào bản thân em, hãy tìm hiểu thêm về gap year nhé.

Đừng để cha mẹ phải tiếp tục lo lắng cho em, đừng ngại ngùng xấu hổ mà hãy suy nghĩ thật kỹ càng rồi tâm sự thẳng thắn với cha mẹ: “Con đã rớt đại học rồi, con biết điều này làm cha mẹ rất buồn. Con đã suy nghĩ và quyết định sẽ thi lại vào năm sau, con mong cha mẹ ủng hộ quyết định này của con. Trong một năm tới, con sẽ lập kế hoạch cho mình, sẽ không để thời gian trôi qua lãng phí. Con sẽ đi làm thêm để kiếm tiền, sẽ tập thói quen ngủ sớm dậy sớm, con sẽ theo mẹ học nấu ăn để sau này tự nấu cho mình ăn khi đi học xa và nấu cho cha mẹ vài bữa ăn ngon, con sẽ ôn bài vào buổi sáng sớm và buổi tối. Ba tháng trước kỳ thi, con sẽ đăng ký ôn ở trung tâm, con sẽ học thật tốt. Con mong ba mẹ sẽ ủng hộ và góp ý cho con.” Nếu em nói được như vậy và làm được như vậy, anh nghĩ ba mẹ em sẽ mừng vì em rớt đại học!

Hãy hạn chế những việc tiêu xài, mua sắm, đi chơi… hãy ở nhà “tu luyện” và quan tâm chăm sóc cha mẹ, làm việc nhà… em sẽ không cảm thấy mình vô dụng vì rớt đại học. Xài ít tiền đi cũng đỡ mặc cảm hơn! Quan trọng hơn chính là thời gian dành cho cha mẹ. Nếu năm sau đậu đại học rồi thì chẳng còn mấy khi được ở cạnh gia đình như vậy đâu, muốn chăm sóc hay nhìn mặt cha mẹ thôi cũng khó. Đây cũng là một cái tốt của việc “chậm vào đại học”

Lúc ôn bài, đừng ôn vì “sợ rớt” mà hãy ôn để làm sao cho đậu. Bỏ chữ rớt ra khỏi đầu, hoàn toàn luôn nhé.

Anh nói cũng nhiều rồi, em đọc cũng đủ rồi. Nếu thấy hợp lý thì làm liền đi em: tìm hiểu xem “gap year” là cái gì, suy nghĩ và lập kế hoạch cho năm tới, gặp cha mẹ em và nói ra dự định của em, bắt đầu thay đổi thói quen, chơi thể thao, tìm việc làm và lật sách ra giải đề thi đại học.

Cười lên đi, tươi lên nếu em muốn đậu! Và đừng để cái gì khác trong đầu ngoài hình ảnh em đậu đại học ra sao.

Vậy nhé, đi đi em.

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo

Mỗi người chúng ta, dù cao, dù thấp, dù mập, dù ốm, dù nghèo, dù giàu, dù giỏi, dù dở, dù hiền, dù dữ… gì gì thì ai ai cũng có những vấn đề của riêng mình. Có những vấn đề ta thấy rất khó và những vấn đề khác lại rất dễ với ta. Nếu so sánh giữa nhiều người, cùng một vấn đề thì người này chỉ búng tay là xong, còn người khác thì… bó tay.

Cùng một bài toán, một học sinh có thể giải bằng hai cách trong khi học sinh khác cắn nát hai cây bút chưa giải xong; cùng một cô gái đẹp, một chàng tán từ năm này sang tháng nọ vẫn trơ trơ, chàng khác gặp mặt chào hỏi vài câu đã đổ… Từ đó có thể thấy, vấn đề là cố định, nó khó khăn hay dễ dàng là phải xem giữa ta và nó bên nào lớn hơn.
Thuyền trưởng Jack Sparrow trong phim Cướp biển vùng Caribbe nói rằng:
“The problem is not the problem. The problem is your attitude about the problem.”
“Vấn đề không phải là vấn đề. Vấn đề là thái độ của bạn về vấn đề đó.”
Vấn đề nhỏ dần theo thời gian
Cách đây 10 năm, nếu tôi hỏi một ai đó về vấn đề gì đó mà họ quăng cho một cái link toàn tiếng Anh, thì chẳng cần không biết nội dung trong đó có hữu dụng hay không, tôi cũng sẽ chửi ầm lên: “Đồ thích thể hiện, khoe mẽ, làm như giỏi tiếng Anh lắm vậy!!..ABC XYZ” Bây giờ, cũng lặp lại tình huống tương tự, nếu tôi đọc hiểu thì tôi thấy bình thường, còn đọc không hiểu tôi lại cảm thấy xấu hổ.
Ngày nay tiếng Anh quá phổ cập rồi, tầm quan trọng của nó cũng không cần phải nói thêm. Mặc dù không phải người Việt Nam nào cũng đọc hiểu tài liệu hay trang web tiếng Anh nhưng chắc chắn một điều nếu người khác đưa cho tôi một tài liệu tiếng Anh thì tôi không chửi họ được rồi. (Google Translation – bạn của mọi nhà)
Cũng giống như câu: “Cho tôi xin số di động của bạn đi” vậy. :)) Vào 10-12 năm trước nó có thể nói là một thể loại “thể văn hiện” hay “chảnh thị chó” nào đó, nhưng giờ đây, khi một số người dùng đến 3-4 chiếc điện thoại di động thì chuyện xin số bàn xem ra có vẻ lạ hơn. Có những chuyện to tát ngày xưa bây giờ đã trở nên quá đỗi bình thường đến mức ai xem đó là một câu nói chảnh thì lại là người… không bình thường. Còn nhiều, nhiều vấn đề khác cũng nhỏ dần theo thời gian như vậy (ví như việc cầu hôn một cô gái chẳng hạn, hehe).
Qua hai sự việc trên, có thể thấy:
Đối với người nghe: Đó là vấn đề góc nhìn, và tầm nhìn – tức là nếu bạn đứng trên cao thì vấn đề sẽ thấp, sẽ rất bình thường và ngược lại. – Đối với người nói: cần chọn đúng thời điểm, đúng đối tượng để tránh bị… chọi hột vịt thúi. (Bây giờ người ta kêu là ném đá chứ hồi thời trẻ… đẹp của tôi người ta chọi toàn hột vịt thúi không hà!)
Quan hệ tỷ lệ nghịch giữa kiến thức và vấn đề
Giả sử có một bài toán cộng trừ như thế này: 1 + 2 – 5 = ??
·         Lúc 3-4 tuổi, có khi ta không biết 1 + 2 là bao nhiêu. Vấn đề quá lớn!
·         Lớn lên một chút, ta được học rằng 1 + 2 = 3, nhưng ta lại được học rằng 3 thì nhỏ hơn 5 cho nên không thể lấy 3 trừ 5. Thế nên ta kết luận bài toán này không làm được, đề sai!
·         Lớn thêm chút nữa, người ta lại nói cho ta rằng trên đời có số gọi là số âm, và 3 – 5 sẽ được kết quả là “âm 2″. Đến đây thì kiến thức đã ngang bằng với vấn đề, đủ để giải quyết vấn đề.
·         Sau đó ta lại học đến toán nhân, toán chia, phương trình, hệ phương trình, lượng giác, tích phân.. Muôn vạn vấn đề phức tạp. Khi ngày ngày đối mặt, giải quyết những vấn đề “tầm cỡ” như vậy mà gặp lại bài toán này chắc nó chẳng lớn hơn con kiến là bao.
Có thể thấy rằng ở mỗi thời điểm khác nhau, vấn đề cũng chỉ là vấn đề, nó nhỏ hay lớn là so với tầm vóc, trí tuệ của mỗi người chúng ta.
Đừng bao giờ nghĩ rằng ta có thể yêu cầu cuộc đời đổi cho một đề bài dễ hơn, mà hãy làm cho bản thân lớn hơn vấn đề.
Sống cũng giống như đi học vậy, mỗi lúc ta đều sẽ gặp những đề bài, giải được chúng thì ta sẽ học được tiếp chương sau, ta sẽ gặp những vấn đề mới, và tiếp tục lớn lên.
Vấn đề về vấn đề này mình chỉ có thể nói đến đây, nói tiếp sợ không biết đường ra, xin hết. Cảm ơn bạn đã đọc bài và hoan nghênh mọi ý tưởng, ý kiến nếu có.

  Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Sáng nay khi đồng hồ báo thức reo lúc 4:24, tôi tỉnh dậy và thấy người lạnh toát, trời thì rả rích mưa. Bước ra khỏi phòng, không khí bên ngoài ẩm và lạnh hơn làm tôi hắt xì liên tục. Trong vừa đánh răng rửa mặt mà nước mũi chảy ròng ròng, hỉ ra mãi không hết, lại hắt xì gần chục cái, đầu nóng lên... Cơn sốt đến nhanh như một cơn mưa rào giữa trời đang nắng gắt.

Tôi lấy cái áo mặc vào, xức dầu lên thái dương và mũi, uống một ly trà nóng rồi chui vào góc phòng, bỏ qua mấy chủ đề hôm qua nghĩ tới, tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện về sức khỏe của tôi.

Sức khỏe, hay sức sống của một người giống như đồ thị hình sin, hay hình tượng hơn là như một quả đồi thấp vậy, khi lên đến đỉnh cao là lại bắt đầu đi xuống, khác nhau ở độ cao và chiều rộng của đỉnh đồi thôi. Tôi không rõ mình đã đến đỉnh đồi chưa, nhưng có những dấu hiệu của sự suy giảm về sức khỏe và sức đề kháng rõ rệt.


Độ 3-4 năm trở lại đây, tôi rất hay bệnh vặt. Cứ mỗi mùa mưa hay trời trở lạnh là lại bị cảm lạnh, ho, đau họng. Có những cơn ho kéo dài mấy tuần khiến tôi rất mệt và nhức đầu. Tôi bắt đầu ngại những cơn mưa và cũng còn đi nhiều ngoài nắng - những điều trước đây tôi chưa bao giờ phải quan tâm.

Hồi nhỏ tôi rất ưa tắm mưa, cứ mưa lớn lớn chút là tắm. Sau lớn lên lúc học cấp hai, cấp ba tôi cũng ít khi nào mang theo áo mưa đi học, đi về gặp mưa là tắm luôn thôi. Ra trường, đôi lúc cũng dầm mưa chạy luôn về nhà, hoặc đôi khi mặc áo mưa chạy vòng vòng thành phố, coi mưa chơi vậy thôi. Mấy chuyện đó ngày xưa tôi làm mà chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ thấy mát mẻ, thoải mái vậy thôi. Ngày nay, tôi thấy mưa như thấy những cơn cảm lạnh...

Hồi mười mấy tuổi tôi có học Karatedo được ít lâu, khi đó ngày nào cũng hít đất, nhảy xổm, luyện quyền hơn 2 tiếng mà vẫn thoải mái vô tư. Bây giờ hít liên tục 5-7 cái là nằm luôn đó, đứng tấn thì 2 phút là chân run muốn xỉu, đấm đá vài cái là gập người thở dốc như sắp hết hơi. Chỉ còn mỗi đi bộ là khá bền, đi khoảng 10km vẫn ổn, chắc do cái này ít tốn sức nhất.

Sau mấy năm học đại học và ngồi văn phòng, tôi tăng 20kg, sức khỏe giảm 30-40%. Quá trình này cũng không phải dễ dàng gì, đó là cả một sự tiêu hao có bài bản.

Thay vì vận động và tập võ, tôi ngồi máy tính mỗi ngày 14-15 tiếng. Vào đoạn thời gian mê game, có khi tôi chơi 2 ngày liên tục không nghỉ. Thức trắng đêm, chơi game đến 6-7 giờ sáng thì ngủ, 1-2 giờ trưa thức dậy ăn uống rồi tiếp tục chơi... Sau khi nghỉ game cũng vẫn thức đến hơn 2 giờ mới ngủ, nhiều khi chẳng để làm gì, vừa ngồi đọc truyện vừa ngủ gục, vậy mà nhất định không chịu lên giường trước 2 giờ. Ngày nào cũng hít đủ một khoanh nhang muỗi 8 tiếng, không sót ngày nào.

Thức đêm thì đói, đói thì ăn. Nào là các loại bánh snack, bánh ngọt, mì gói, nước ngọt, đôi khi thêm cả trái cây cho đỡ ngán. Đêm nào cũng ăn, có nhiều lúc nhìn bịch rác còn lại sau mỗi đêm mà tôi cũng ớn, không hiểu sao mình ăn được vậy luôn.

Thức đêm tất nhiên cũng có cái hay và hấp dẫn riêng của nó, nhưng tập thành thói quen rồi thì đến lúc chán ngán vẫn bỏ rất khó. Điều này làm tôi giảm sức khỏe, giảm đề kháng, và tăng cân. Tăng hẳn 20kg nhé, tập trung chủ yếu ở bụng, đùi, mông -_-

Tôi nhớ hoài, trong quyển “The time machine” của H. G. Wells có mô tả về thế giới tương lai, nơi loài người tiến hóa và chia thành hai thế giới. Một thế giới của những người lao động chân tay và sống nơi u tối, họ phát triển các cơ, lông lá như những con thú. Còn thế giới của những kẻ quý tộc, giàu có thì các cơ thoái hóa, chỉ có bộ não là phát triển, tay chân teo tóp lại như người ngoài hành tinh và sức khỏe yếu vô cùng.

Đôi lần tôi cũng cảm giác mình đang thoái hóa đi như vậy, trên ghế, trước máy tính, mà chẳng giàu lên chút nào.

Người ta tiêu hao sức khỏe để đổi lấy tiền, sau này chữa bệnh, còn tôi phung phí sức khỏe vì cái gì? Chẳng có câu trả lời nào nhưng tôi vẫn không dừng lại được.

Nếu hỏi một người bình thường điều gì là quý nhất trong cuộc sống, có lẽ họ sẽ nói là tình yêu, sự nghiệp, danh vọng, niềm tin hay một điều gì đó, rất ít người nhớ rằng sức khỏe mới là cái gốc để họ thực hiện tất cả mọi điều trên.

Tôi thấy nhiều người trẻ cũng như tôi ngày trước, khi đang có sức khỏe thì tiêu phí vô tư, đêm thức ngày ngủ là chuyện bình thường, thậm chí còn một số trò tiêu phí nhanh hơn một chút. Đôi khi muốn khuyên mà chẳng biết làm sao.

Cũng như việc chơi game, có những trò chơi rất là vô bổ, chẳng ý nghĩa gì, nhưng chỉ có đứa nào chơi rồi mới biết, còn mấy đứa chưa chơi thì nói nó chẳng tin. Lúc còn sức khỏe dồi dào chẳng đứa nào tưởng tượng được đến lúc mình suy yếu sẽ ra sao, dù có bao nhiêu tấm gương trước mắt cũng vậy.

Tôi cũng có phần may mắn. Tiền vốn còn lại của tôi chính là việc hễ thật sự muốn làm điều gì là tôi làm được. Đang thức 2-3h sáng mỗi đêm, tôi làm ra thử thách 30 ngày dậy sớm, thế là cứ 10h-11h tôi đi ngủ, nằm xuống là ngủ được luôn, và cứ nghe đồng hồ reo là thức. Sau khi thực hiện thành công thử thách đó, tôi vẫn tiếp tục dậy lúc 4:30 mỗi ngày, mấy ngày sau này tôi tập thể dục, đọc sách và viết một chút gì đó mỗi sáng. Những cảm nhận và chia sẻ từ thử thách dậy sớm này tôi có làm video mỗi ngày, post trên youtube:

https://www.youtube.com/playlist?list=PLYagToaLb5DKFwTAkR8Ad7xNT8Veqo3P7

Sức khỏe là gốc, nó không chỉ ảnh hưởng đến các hoạt động vật lý mà còn tác động nhiều đến tinh thần chúng ta. Có sức khỏe tốt thì tinh thần cũng tốt, nó giúp ta chịu được áp lực và suy nghĩ được nhiều điều hay hơn... Rèn luyện sức khỏe thì tùy vào điều kiện và sở thích của mỗi người, nhưng quan trọng nhất là giữ gìn, đừng hoang phí.

Tôi nghĩ rằng từ sau #The30EarlyDays, tôi sẽ ngừng việc hoang phí sức khỏe và tập nhiều thói quen tốt hơn. Không chắc rằng hiện giờ nếu luyện tập và ăn uống hợp lý thì có thể nâng cao sức khỏe hay không, nhưng ít nhất tôi sẽ giữ cho nó đi xuống chậm nhất có thể.

Hôm nay tôi kể câu chuyện này, hi vọng những bạn trẻ hữu duyên đọc được có thể xem xét lại tình trạng của bản thân, và thay đổi ít nhiều, bỏ qua thói quen xấu, tránh hoang phí sức khỏe và tập trung làm những việc có ích cho cuộc đời của chính các bạn nhiều hơn.

Còn nếu không, thì ai cũng có một đời, cuộc đời nào rồi cũng sẽ qua thôi.

Chúng ta cũng chỉ là những hạt bụi trong sa mạc cuộc đời, ai có thể quan tâm mình, thay đổi mình, ngoài chính mình đây chứ.

Nếu mình còn bỏ mặc mình, thì người khác cũng chỉ lướt qua thôi.

Nhất Bảo
Rất nhiều bạn sau một thời gian đọc các bài viết của mình và cảm thấy hứng thú, thì đều có chung một câu hỏi: “Anh làm nghề gì?” hay “Công việc hiện tại của anh là gì?”... Sáng nay mình muốn nói vài dòng về công việc.

Đa phần mọi người trong xã hội, khi sinh ra thì được nuôi dưỡng và lớn lên thì phải tự nuôi thân, rồi nuôi thế hệ tiếp theo, và cứ thế. Vậy nên mỗi người đều phải chọn cho mình một nghề (có người vài nghề) để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Có câu “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”, “một nghề cho chín con hơn chín nghề”, có thể hiểu rằng những ai giỏi ở một nghề nào đó thì hoàn toàn có thể sống nhờ nó, và thậm chí được tôn vinh, còn những ai làm nghề không tinh thì phải làm hai, ba, bốn, thậm chí là chín nghề mới đủ sống. Hay ngược lại, những ai không tập trung tâm sức vào một nghề thì sẽ khó có được vinh quang hay tiền bạc.


Tôi là kẻ “chín nghề” như thế đó.


Đôi khi tôi thấy khá vui khi được hỏi “Anh có phải nhà văn/nhà báo/nhà thơ/nhà giáo... không?” Nhưng sau niềm vui đó là một khoảng lặng vì câu trả lời luôn là “không phải”. Có một số ít người thì ngạc nhiên khi tôi nói tôi sống ở Trà Vinh “Ơ, đó giờ em cứ tưởng anh ở SG hay HN chứ”...

Thật lòng tôi không biết nên cảm kích vì họ nghĩ tốt về tôi, hay chê trách họ sao cứ luôn tìm cách “dán nhãn” lên cuộc sống.

Với những lối mòn về tư duy, nhìn nhận về cuộc sống toàn bằng “kinh nghiệm” như vậy, thì sau niềm vui vì “được hiểu lầm” là nhà văn, nhà báo, lại là nỗi lo lắng, bất an. Tôi cứ lo là sau khi họ biết rõ nghề nghiệp, nơi sống của tôi, liệu họ có phủ nhận những điều mà họ từng cho là hay, là đúng trước đó? Kiểu: “Mày không phải nhà báo nên chắc thông tin này không thật” “Mày không phải nhà tâm lý học nên cách nhìn này có vẻ chủ quan, phán bừa hả?” Tôi thật lo lắng lắm, hehe.

Một người “dân quê” thì không thể có tư duy và cách cư xử như một người thành thị, không thể “học đòi” tao nhã hay sao? Hay phải là một nhà văn mới được viết văn, là một nhà thơ mới có quyền mơ mộng? Phải tốt nghiệp thạc sĩ, tiến sĩ tâm lý gì đó mới có quyền cho người khác lời khuyên, và phải kết hôn, li hôn mới được nói đúng về hạnh phúc?

Để “sống với đam mê” thì người ta cần phải “sống” trước đã. Những người kiếm không ra tiền từ đam mê, thứ mà thậm chí còn phải tiêu thêm tiền, thì phải tìm một hoặc vài công việc khác để nuôi sống bản thân và gia đình, rồi sau còn bao nhiêu thời gian, tiền bạc, mới tính đến đam mê. Cũng có khi lao vào cuộc đời tấp nập, chợt nhớ lại thì tuổi đã về chiều. Đam mê ngày nào giờ chỉ còn là một thoáng trầm tư trong ánh mắt.

Thậm chí trước đây còn có nhiều người từng nghi ngờ và phán xét rằng tôi là thành phần “ăn không ngồi rồi, lo chuyện thiên hạ” vì thấy tôi “suốt ngày” lên mạng nói chuyện đời. Với những ai đọc status và coi FB tôi mà nói vậy thì tôi không có gì giải thích, hehe. Chỉ là những ai yêu mến tôi xin cứ an tâm, tôi không phải thuộc “đối tượng không có nghề nghiệp ổn định” như trong các chương trình nói về tội phạm hay thanh niên lêu lổng trên Tivi đâu, tôi cũng có một nghề ổn định, các bạn cứ biết vậy trước đã.

Tôi rất ngưỡng mộ những ai có tài năng đủ để kiếm sống bằng tài năng và sống với đam mê của họ, vì thực tế số này rất ít. Đa phần mọi người không thể kiếm đủ tiền bằng việc “do what you love” nên những người hạnh phúc kế tiếp chính là khi họ “love what you do”.

Tôi không uống rượu, không hút thuốc, ít đi cà phê, không đam mê du lịch, ăn uống cũng không đòi hỏi gì nhiều, mua sắm hưởng thụ cũng có chi dùng nấy... Hàng tháng có lẽ ngoài tiền ăn, chi phí của tôi đa phần tính vào phí điện, nước, internet mà thôi. Những điều này không phải vì tôi kiếm ít tiền nên buộc mình tiêu ít, đơn giản chỉ là không có nhu cầu thôi. Về quan niệm tiêu dùng có lẽ để bàn sau, ở đây chỉ xét về nhu cầu thôi nhé. Nhu cầu cao nhất của tôi là rảnh rỗi, tôi trả tiền để thế giới đừng phiền đến tôi haha.

Ông anh tôi từng có định nghĩa: Người thành công là người có đủ thời gian và tiền bạc để làm điều họ muốn.

Tôi không thuộc dạng may mắn có thể kiếm tiền từ đam mê của mình, ngược lại khả năng kiếm tiền thuộc dạng kém cỏi. Nhưng cũng may, điều tôi muốn trong đời không quá lớn lao. Người ta hỏi tôi vì sao anh rảnh rỗi vậy? Vâng, nếu bạn không phiền, rảnh rỗi chính là mục tiêu sống của tôi. Tất cả những việc tôi làm, mục đích chỉ là để mình được rảnh rỗi. Vậy rảnh rỗi để làm gì? Để làm những việc mà bạn đang thấy đây thôi: để nhìn ngắm, để giao lưu, để suy ngẫm và viết ra những gì mình thích.

Với tôi, nghề nghiệp là công cụ kiếm tiền, để tích lũy tiền bạc như trong câu “Người thành công là người có đủ thời gian và tiền bạc để làm điều họ muốn” Tất nhiên vẫn cần có những khoản tích lũy, đầu tư... để không phải làm nô lệ cho đồng tiền nữa, đây là câu chuyện về quản lý tài chính. Tôi biết điều mình muốn ở cuộc sống này là gì: chính là có đủ thời gian. Vậy nên công việc là để giải quyết vấn đề tiền bạc.

Đến đây, có thể nhiều người cho rằng tôi bi quan yếm thế, sống mà không biết cống hiến cho xã hội, ai cũng như tôi thì xã hội làm sao phát triển, vân vân... Tôi lại cho rằng, người ta cống hiến nhiều nhất, hiệu quả nhất cho xã hội chính là khi họ được làm những gì họ thật sự yêu thích. Nếu họ phải làm điều gì đó, dù đóng góp cho xã hội nhiều hơn, nhưng họ cũng tiêu phí từ xã hội rất nhiều. Chúng ta nghĩ tiêu phí là tốt, chúng ta kích cầu và mua sắm và tiêu xài thì xã hội càng phát triển... nhưng ta không nhận ra những gì mình đang tiêu phí không cần thiết đó đều đến từ thiên nhiên, từ môi trường. Chúng ta giết trái đất để có được nhà lầu, xe hơi. Chúng ta tìm đến những bãi biển hoang sơ để biến chúng thành bãi rác... Đấy là đóng góp cho xã hội, có lẽ vậy, nhưng cho cuộc sống của con người thì chưa hẳn vậy đâu. Đó lại là một câu chuyện khác.

Nói vậy không có nghĩa là tôi phải làm những việc nhàm chán, khó chịu để kiếm tiền, thật ra tôi cũng có phần yêu thích chúng. Những việc có thể kể ra như: viên chức nhà nước, giáo viên tiếng Anh, bán mỹ phẩm, viết báo, dịch thuật... Có lúc tôi làm một việc, có khi hai việc, có khi tất cả cùng lúc, tùy hứng thú và cơ duyên chứ chưa bao giờ phải làm vì thiếu tiền cả.
Đây tôi có nói về công việc bán mỹ phẩm, nếu bạn quan tâm: http://ask.fm/NhatBaoVN/answers/136450251788

Về công việc là vậy, tôi vẫn yêu thích những việc mình làm trong thời gian rảnh rỗi hơn. Tôi thích các bài viết mình viết trên mạng, những video trên youtube, và thích thử thách 30 ngày dậy sớm vừa qua. Những điều đó, trước hết vì bản thân thôi, sau đó là mang đến những giá trị miễn phí cho người cần. Và tôi sẽ tiếp tục làm vậy chừng nào còn có thể.

Nếu bạn quan tâm, xin hãy nhìn vào bản thân từng việc tôi làm, từng lời tôi nói, có ý nghĩa nào với bạn hây không. Đừng quan tâm đến chuyện tôi làm gì để sống, trừ khi bạn có ý định cho tiền tôi, haha.

Chúc một ngày tốt lành!

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Hôm qua tôi chợt nảy ra ý định này, hôm nay tôi thực hiện nó. Tôi sống chưa lâu, chưa nhiều nhưng cũng đã kinh qua vài ba chuyện thành công và muôn ngàn thất bại, tôi thấy điều này vô cùng quan trọng: hành động. 

Mọi chuyện sẽ thuận lợi và khả năng thành công sẽ cao hơn nếu ta biết lên kế hoạch và phân phối tài nguyên hợp lý. Tuy nhiên một kế hoạch dù tốt đến đâu cũng chỉ là kế hoạch mà thôi.

Đã từng rất nhiều lần tôi nghĩ mình sẽ làm một điều gì đó có ý nghĩa, thú vị, hoặc mang đến thành công nào đó cho cuộc đời mình, hoặc giúp ích cho người xung quanh... Tôi đã từng có hàng ngàn, hàng triệu suy nghĩ như vậy bất chợt đến vào những khoảnh khắc khác nhau trong đời. Khi chúng đến, tôi cảm thấy một luồng năng lượng tươi mới, mạnh mẽ tuôn chảy trong người. Đôi lúc những ý tưởng đó kích thích bộ não luôn tỉnh táo khiến tôi không tài nào ngủ được.

Nhưng rồi tôi đã chưa bao giờ bắt đầu... và những ý tưởng trôi vào quên lãng, còn lại tôi với những nuối tiếc cùng hiện thực ngày một nặng nề hơn.

Một trong những quyển sách mà tôi yêu thích nhất, và hay giới thiệu với bạn bè khi có dịp, là quyển “Eat that frog” của Brian Tracy (tựa đề tiếng Việt là “Để hiệu quả trong công việc”). Tôi rất thích khái niệm “ăn ếch sống” trong sách này: Nếu mỗi ngày ta phải ăn một con ếch sống, hãy ăn nó ngay, và sau đó ta sẽ trải qua một ngày thoải mái khi biết rằng điều tồi tệ nhất trong ngày đã qua đi, thay vì cứ mãi chịu áp lực vì bổn phận nặng nề nhất vẫn chưa được thực hiện. Nếu đó là một thứ nhiệm vụ mà ta bắt buộc phải hoàn thành, ta sẽ hoàn thành nó một cách tệ nhất. Điều nguy hiểm hơn chính là có những điều không ai bắt buộc ta như đọc sách, dọn dẹp nhà cửa, tập thể dục, ngồi thiền, quan tâm người thân... Nếu những điều đó là những con ếch mà ta phải ăn, và ta cứ trì hoãn, trì hoãn, và chúng sẽ nặng nề, nặng nề hơn cho đến khi ta trốn chạy khỏi chúng.

Một ý tưởng đã sinh ra, nếu bị trì hoãn hoặc không được thực hiện, sẽ trở nên nặng nề hơn, khó bắt đầu hơn nếu ta lại nghĩ về chúng lần hai. Giảm cân là một ví dụ điển hình. Lần đầu tiên ta sẽ rất hăng hái, khả năng bắt đầu sẽ rất cao. Nhưng nếu ta trì hoãn, bỏ cuộc, hoặc thất bại ở lần thử đầu tiên... thì khả năng có lần thứ hai sẽ thấp hơn, tâm lý sẽ càng lúc càng nặng nề hơn. Những việc khác cũng vậy. Đó là một lý do vì sao bắt đầu ngay lại quan trọng như vậy.

Những thất bại vì sự trì hoãn, hoặc những áp lực phải chịu không đáng có vì những bổn phận phải làm, tôi và bạn đều quá rõ, nên sau đây tôi nói ra vài thành công vì đã bắt đầu ngay khi ý tưởng còn đang “nóng hổi”.

1. Thành công gần đây nhất có ý nghĩa với tôi chính là việc hoàn thành thử thách “30 ngày dậy sớm” - #The30EarlyDays. Tôi đã giới thiệu khá đầy đủ và chi tiết trong các videos trên Youtube và trong Album ảnh:
https://www.facebook.com/nhatbaovn/media_set?set=a.1143788435679640.1073741870.100001454839746&type=3
https://www.youtube.com/watch?v=g6teZtxBCKg&list=PLYagToaLb5DKFwTAkR8Ad7xNT8Veqo3P7&index=1

2. Ngày này năm 2015, tôi đang có mặt tại Sài Gòn để chuẩn bị nhận giải thưởng “bạn đọc làm báo cùng Tuổi Trẻ 2015”.




Được nhận giải này là một bất ngờ với tôi, nhưng đó cũng là kết quả từ sự bắt đầu. Trước đó tôi chưa bao giờ viết một bài báo nào. Tối hôm đó, thấy Facebook cùng share đoạn clip về học sinh đánh nhau, tôi tường thuật sơ bộ về vụ việc và nêu lên cảm nhận của mình về việc không nên phát tán những clip bạo lực đó, và gửi báo Tuổi Trẻ. Bài viết đó đã mang lại cho tôi giải thưởng, mà nó còn là minh chứng cho thành công chỉ vì dám khởi đầu.
http://tuoitre.vn/tin/ban-doc/20150310/nan-quay-roi-tung-clip-tiep-tay-cho-bao-luc-hoc-duong/718553.html

http://tuoitre.vn/tin/ban-doc/20150620/tuoi-tre-hanh-phuc-khi-duoc-ban-doc-lua-chon/764085.html

Năm 2016, tôi cũng được nhận một giải thưởng “Bạn đọc làm báo cùng Tuổi Trẻ” của tháng 3/2016 với bài viết kêu cứu cho Ao bà Om. Bài này cũng là một sự tình cờ, tôi ghé lại ao, dùng điện thoại chụp ảnh và quay clip. Ban đầu cũng không định viết, nhưng có người thầy gợi ý: Hay là Bảo viết bài báo về việc này đi, thế là tôi viết. Tôi không phải dân chuyên nghiệp, ảnh tôi chụp cũng không đẹp hay rõ nét, video quay cũng không dàn dựng cắt ghép gì. Khác biệt duy nhất chỉ là tôi đã khởi đầu và theo đuổi, tôi là người đầu tiên viết về nó chứ không phải là những người chuyên nghiệp khác. 

Sau đó tôi cũng viết một số bài báo khác, tất cả đều nhờ sự khởi đầu ngày hôm đó.

3. Kênh Youtube cũng là một thành công đối với riêng bản thân tôi. Trên đó, tôi cũng có một bài về sự bắt đầu. Muốn làm một điều gì đó, cứ làm đi. Khởi đầu luôn là quan trọng nhất. Khi làm mới biết chỗ nào hay, chỗ nào dở mà hiệu chỉnh, hoàn thiện, hoặc biết chuyện đó có thật sự hợp với mình hay không.

Hiện nay www.youtube.com/NhatBaoVN đã có gần 70 Videos, 141 Subscribers và 28.644 lượt xem. Đó không phải là một thành công lớn. Nhưng sẽ chẳng có gì nếu tôi không bắt đầu làm. Thành công này đơn giản chỉ là tôi đã chiến thắng bản thân, vì tôi đã khởi đầu và theo đuổi.

4. Hơn 40 bài viết về những chủ đề khác nhau cũng là một thành công khác của sự khởi đầu chống trì hoãn. 
Ngày trước tôi tham gia quản lý một fanpage khá lớn, lúc đó tôi chỉ post các status ngắn và dịch các danh ngôn, trích dẫn hay. Được các anh em trong page khuyến khích, tôi đã viết “bài viết” đầu tiên, và từ đó hơn 40 bài tiếp theo được ra đời và được đón nhận khá tốt. Đôi khi có người gửi lời cảm ơn tôi vì một bài viết nào đó - điều mà sẽ không bao giờ có nếu tôi không bắt đầu.
Ngày nay, các bài viết đó tôi đã đăng lại về blog cá nhân http://nhatbaovn.blogspot.com/
Còn rất nhiều những chuyện nhỏ nhặt khác nữa mang lại niềm vui cho tôi và một số người xung quanh, đơn giản chỉ bằng việc khởi đầu và kiên trì theo đuổi.




Một bạn tìm thấy "30 ngày dậy sớm" từ Google. Tôi thấy việc làm của mình dần mang lại hiệu quả tích cực.


  1. Bắt đầu dậy sớm ngày đầu tiên, lặp lại sự bắt đầu đó ở ngày hôm sau...và tôi có “30 ngày dậy sớm”. Thử thách này đang được nhiều bạn cùng thực hiện và tìm thấy động lực từ nó. Tôi rất vui.
  2. Bắt đầu viết bài, và tiếp tục viết, đến nay tôi có khoảng 60-70 bài.
  3. Bắt đầu quay và upload video lên youtube, tôi có 70 videos.
  4. Bắt đầu viết và gửi bài cho Tuổi Trẻ, tôi có những giải thưởng (điều này có phần may mắn).

Tất cả những điều nói trên có một điểm chung nhất: chúng sẽ không bao giờ có nếu tôi không bắt đầu.

Hôm nay, tôi vẫn duy trì việc dậy lúc 4:30, thay vì update album ảnh và quay video như lúc còn thử thách, tôi tập thể dục (mục tiêu là hít đất và gập bụng, mỗi ngày tăng thêm 1 cái). Và tôi nghĩ mình muốn làm thêm một việc, là mỗi sáng thức dậy viết vài dòng về một điều gì đó, hoặc chỉ là những suy nghĩ chợt hiện ra trong ngày.

Hôm nay tôi viết về sự khởi đầu, với hi vọng tất cả những ai có được ý tưởng nào đó đều sẽ bắt đầu, và kiên trì đi đến thành công.
Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo
Hôm trước có một bạn hỏi mình mấy câu về vấn đề "làm sao để nói ra điều mình muốn nói". Mình xin chia sẻ lại cho bạn nào cần. Những ý này có thể áp dụng cho nhiều việc khác.



- Làm sao để có thể nói chuyện thu hút người khác, bằng nhiều chủ đề khác nhau?

 Cần có niềm tin, có tư tưởng riêng mình. Có thể hiểu là cần tìm ra một số lý luận cơ bản làm trụ cột, làm lăng kính để nhìn vào những sự việc khác nhau trong cuộc sống.

- Có thể cụ thể hơn chút không? Em thì ko thể lí luận gì nhiều! Nhưng chỉ mong mình ít nhất ko im lặng mãi thế này!

Tức là theo em thì điều gì là đúng, là cơ bản mà mọi thứ vận hành xung quanh nó, hay hầu hết mọi thứ. Ví dụ như luật nhân quả, thuyết vô thường của Phật, hay thuyết vô vi của Lão Tử, hay là sự nhiệm màu của Thiên Chúa, quyền năng của Thánh Ala...bất cứ cái gì. Khi có 1 niềm tin rồi em sẽ nhìn mọi việc, nói ra được mọi điều dưới góc nhìn đó.

- Em ko theo bất cứ đạo nào! Chỉ có 1 niềm tin vào những thứ mình mong muốn

Đó chỉ là ví dụ thôi. Vì sao em lại muốn nói? Nói về chuyện gì? Nói để làm gì?

- À đơn giản là cảm giác cứ giam mình trong cái nhà tù do mình tạo ra

nhà tù đó như thế nào

- À! E chỉ sống 1 cuộc sống đi làm xong về hầu như ko nói chuyện với ai!

thế em muốn nói về chuyện gì

- Có cách nào để giao tiếp với mọi người thật tốt, kể cả ngừời thân?

Thì mình cứ nói ra rồi từ từ quan sát, hiệu chỉnh. Đừng hỏi làm sao mà hãy làm đi!



- Bây giờ có cách nào tập trước ko a?

Thì mấy người xung quanh em đó, nói chuyện với họ. Từ từ thôi, ban đầu nghe người ta nói rồi tham gia vô. Học hỏi thêm nhiều kiến thức để có cái mà nói, đi cafe với bạn bè, add friend trên fb nhiều hơn, suy nghĩ gì thì viết ra trên status fb, nếu nghĩ nhiều thứ thì viết thành bài viết luôn.. Coi các video bài nói chuyện của các diễn giả... nhiều thứ lắm, em cứ làm đi, đừng ngồi suy nghĩ làm gì, cởi mở lên!

- Cũng đại loại là hiểu rồi nhưng nếu mà hay thì chắc phải khiến người ta chán trước rồi 1 thời gian sau mới khác phải ko? Nói chung cảm ơn a vì đã giúp đỡ.

Ừ muốn hay thì phải tập chứ. Nhưng chắc chắn là không thể nào cứ im lặng rồi nói ra 1 phát là hay liền được. Cho dù một người nào đó có thật sự rất hay, nhưng cũng phải có thời gian thích ứng, phải lựa cách nói cho người ta hiểu mới được.

- À nhưng theo đánh giá của a! A có phải 1 người điềm đạm? Nói nhìu liệu sẽ mất chất ko?

Anh không quan tâm ^^ đừng có suy nghĩ người khác sẽ nhìn mình thế nào

- Đúng rồi ha

Như hôm nay em chịu pm hỏi anh cũng là 1 sự khác biệt rồi đó, ko phải sao. Với người khác cũng vậy, có thể phản ứng của họ sẽ không như em mong muốn, hoặc tốt hơn. Cho nên đừng nghĩ gì hết, thấy điều gì cần làm thì làm, rồi sau đó quan sát và sửa đổi.

Vậy đó, em cứ suy nghĩ và thực hiện đi. Quan sát người khác và quan sát bản thân mình, không ngừng thay đổi.

- Uhm, thank a


Chuyện học tiếng Anh cũng giống như vậy, đừng nghĩ làm gì mà hãy làm đi! Làm rồi sẽ có cách. Phải lao vào làm thì mới biết điều gì hợp với mình, điều gì không hợp...

Tất nhiên không phải mọi chuyện cứ lao đầu vào làm là được, nhưng có những việc như vậy, không hề rõ ràng cho đến khi ta thật sự bước lên đường theo đuổi nó.

Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo